Giá như anh biết lúc nhìn thấy anh lần nữa, em cảm thấy nhẹ nhõm như thế nào.
Giá như anh biết, lúc anh lại cười với em như thế, em thấy thanh thản thế nào.
Giá như anh biết…
Mà cũng giá như em biết sớm hơn…

" Em nói chia tay còn tôi nói tiễn chân
Bởi chia tay là xa nhau mãi
Không mong còn có ngày gặp lại
Dù chỉ một lần
Như những cặp tình nhân nói lời chia tay để không yêu nhau nữa
Tình đời dang dở…

Em nói chia tay còn tôi nói tiễn chân
Tiễn chân là có người đi…
Đi xa nữa và lên cao mãi
Vậy em ơi xin em nói lại
Hôm nay mình tiễn chân nhau
Thời gian trôi tựa bóng câu
Hôm nay tiễn biệt để ngày sau tương phùng.”

26 June 2014

Whatever Im saying this anw

I love it that we walked by side. At night. In that wintertime. The best part of it was sitting watching you. From behind. All along the way.

Classic as ever, we stood at the gate, stubbornly telling each other “Im not leaving until you go in”/”Im not going in until you leave”.

I know this is weak of me to say, but I have never shown what’s inside before. Often I think it’s nobody’s obligations to listen to what I feel and what I am encountering.

You’re missed. Here. Now.

Vẫn biết là cuộc sống này có rất nhiều điều không thể giải thích được, nhưng khi một trong những thứ mình vẫn coi là dễ hiểu lại trở nên mù mờ một cách khó chịu thì cái niềm tin bấy lâu vào bản thân bỗng nhiên trở thành một thứ cực kỳ xa xỉ.

Tại sao lại lấy những suy nghĩ ấy để áp đặt vào mình? Tại sao không ít nhất nói với mình một lần để mình có thể cãi lại, hay có một cơ hội giải thích hay chứng minh. Tại sao người ta lại cứ trông chờ vào sự khéo léo của nhau để “tự hiểu” mà không thể một lần thẳng thắn, dù kể cả đó là người mình gần gũi và tin tưởng?

Rõ ràng là thế, luôn luôn áp đặt mình, luôn luôn không để cho mình một chút quyết định nào. Để đến khi mình là người cuối cùng được biết thực chất câu chuyện là gì, thì ngay cả mong muốn phản kháng mình cũng không còn nữa.

Furious…

" Lần đầu tiên, viết cho một người đáng được viết.

Một người đã vì mình mà tổn thương, đau khổ bao lâu và có thể cả bây giờ. Một người đã nói sẽ luôn ở đó, đợi mình ngay cả khi mình vô tình mà ấm êm nhìn về một hướng khác hay một người khác. Mình không tin cũng không mong gì ở sự đợi chờ ấy. Một người chẳng nhận lại được gì từ mình dù tưởng chừng vẫn nhìn thấy nhau, vẫn hiểu những tâm tư giấu kín. Một người thương mình những ngày nắng, nhắc mình mang áo những ngày mưa, và trong những lần say đã gọi cho mình chỉ để nhận lại vài lời hờ hững.
Khi quan tâm một người không được đáp lại thì thật đau khổ nhưng biết một người quan tâm mình nhiều mà chỉ có thể đáp lại bằng sự lạnh nhạt thì đau khổ nhiều hơn.”

" Ra chuyện tình cảm tức là nhìn một ai đó rồi quay đi, rồi quay lại nhìn, rồi quay đi, rồi quay lại nhìn, rồi quay đi… Đến chừng nào mỏi cổ thì thôi. Chán ngắt." :D

Mệt rũ người.

Vì thi trượt. Vì cứ tưởng rằng mình chỉ cần đợi thôi, rằng mọi thứ đã nằm trong tầm tay. Thế rồi ngã. Vì đến kỳ nội tiết thay đổi. Lưng đau rã. Mắt mỏi rã.

Nói chung là chán. Và mệt mỏi. Và lạnh lẽo.

This is just an interval.

Just an interval……..

Interval….

Lẽ ra mình không nên kỳ vọng nhiều thế.

Lẽ ra mình phải nên biết ngay từ đầu là không có cơ hội nào cho mình…

Mình vẫn thường không thích quá gắn bó với bất kỳ thứ gì. Từ bé đến lớn, mình cố gắng giữ một khoảng cách nhất định nào đó với đám đông và những người thân xung quanh. Mình cố gắng để không ai có thể biết tất cả mọi thứ và biết hoàn toàn về mình.

Mình vẫn thường thích sự rõ ràng. Một phần vì nếu có thể rõ ràng, mình sẽ dứt bỏ một thứ gì đó rất nhanh và dễ dàng mà không hề cảm thấy day dứt dù trước đó đã gắn bó với nó ra sao.

Mình vẫn thường muốn ở một mình. Kể cả khi mình đang hạnh phúc trong tình yêu đầu đời, mình vẫn không thôi khó chịu khi có một người quan tâm và cần biết mọi mặt, mọi thời điểm và mọi ngóc ngách trong suy nghĩ của mình, dù đó đơn giản chỉ là một cách thể hiện sự yêu thương và mong muốn chia sẻ với mình.

Nhưng giờ mình bắt đầu nghĩ rằng, mình muốn có thể mang bạn đi theo dù sau này có đi đâu….

Nhưng cùng lúc đó, mình cũng nghĩ rằng, có thể dù có đi đâu, có lẽ mình và bạn sẽ không gặp lại nhau nữa….

"Con ăn cơm chưa?"

"Con về chưa? Hôm nay con đi dạy hay đi làm?"

"Con vẫn chưa ngủ dậy à?"

"Con đã làm việc này/việc kia mẹ/bố bảo chưa?"

"Con có sang anh chị không?"

Mẹ không bao giờ hỏi “con cảm thấy thế nào?”.

Mà nếu mẹ có hỏi, liệu có bao giờ con dám nói “con không ổn/ con buồn/ con mệt/ con cô đơn” không nhỉ.

:D